Hiển thị các bài đăng có nhãn con đầu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn con đầu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Bà nội chăm cháu: khóc nhiều hơn cười

Ai cũng biết chăm con là một quá trình vất vả, với người khác là vất vả một nhưng với chị Nhàn có lẽ là gấp đôi, gấp ba.



Ai nhìn vào cũng khen chị Nhàn (Thanh Lương, Hà Nội) là người tốt số. Từ khi chị mang bầu, gia đình hai bên rồi chồng chị – ai cũng xúm vào chăm sóc, tẩm bổ cho bà bầu. Ngay cả bản thân chị cũng thấy mình hạnh phúc, may mắn. Chị nghẹn ngào khi biết mẹ chồng sẵn sàng về hưu sớm để dành thời gian chăm con chăm cháu.


Ngoài công việc trên công ty, về nhà chị chẳng phải đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì, mọi người trong gia đình chỉ mong chị giữ sức khỏe để mẹ tròn con vuông, việc gì mẹ chị cũng tranh làm. Không chỉ mẹ đẻ, mà mẹ chồng chị cũng chỉn chu, cẩn thận từng ly từng tý trong sự nghiệp chăm con dâu đẻ, sự cẩn thận quá mức này đôi khi khiến chị mệt mỏi. 


Từ khi mang thai, chị phải tuân theo lịch ăn uống rất nghiêm khắc của mẹ chồng, từ sữa bầu loại gì, đến hôm nay thực đơn ăn gồm cái gì, thức ăn đó tốt cho bé như thế nào?… Cứ khi nào thấy chị bưng ly trà đá hay coca lên uống, hoặc ăn bim bim, bắp rang với chồng là y như rằng mẹ chồng chị lại trách móc, can ngăn: “Ăn mấy cái đó hại vô cùng, không những hại cho sức khỏe của cháu mà còn khiến con thành mẹ sề đấy”.


Vì thế, hàng ngày chị trung thành với đồ nếp, thịt gà, thịt bò, thuốc bắc, mật ong… Trong cả thai kỳ chị tăng những 20 cân. Nhìn chị tăng cân chóng mặt, mẹ chồng nhất nhất bảo “mẹ sề thế này là do con ăn bimbim đây mà”. Chị không đôi co nhiều, chị nghĩ thầm: “Bimbim thấm vào đâu so với thực đơn mẹ cho mình ăn hàng ngày?”.            


Những lời nói của mẹ, chị cũng không để ý nhiều, chị chỉ cho rằng vì mẹ quá quan tâm tới mình nên mới vậy. Thế nhưng, từ khi bé Bin chào đời, chị thấy mệt mỏi vô cùng, tất cả chỉ vì mẹ chồng chăm thái quá, rồi những mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu nảy sinh trong quá trình chăm con.


Bà nội chăm cháu: khóc nhiều hơn cười 0

Lúc nào mẹ chồng chị cũng phàn nàn: “Sao cháu tôi nặng có 2,8 cân? Chắc do mẹ ăn hết của con rồi”.


Chị ước thà có mẹ chồng vô tâm còn hơn. Cũng khó có thể trách chị, từ khi bước lên bàn mổ đẻ, chị mệt mỏi vô cùng. Vì tăng cân nhiều nên trước lúc vượt cạn, huyết áp của chị tăng đột ngột, bác sĩ chỉ định phải mổ đẻ. Dù thấy con dâu đau đớn vật vã trên bàn đẻ, mẹ chồng chị vẫn nói ầm ầm bên ngoài, chị dù đau vẫn nghe thấy từng lời bà nói sa sả trách móc con dâu: “Mẹ nó ăn cho lắm bimbim vào rồi giờ phải đẻ mổ. Thằng Bin sinh ra thế nào hệ hô hấp cũng kém. Chán lắm cơ!”.


Mọi việc cũng qua, ngày chị đón Bin về nhà, ai ai trong nhà cũng vui.


Chị chẳng phải làm gì, chỉ việc nghỉ ngơi chăm con, nhưng từ ngày ở nhà chăm con, chị ngày càng mệt mỏi bởi mâu thuẫn với mẹ chồng.


Từ ngày có cháu nội, mẹ chồng mừng như bắt được vàng. Hàng ngày bà chạy ra chạy vào, hôn hít, ngắm nghía thằng cháu đích tôn, bà càng yêu càng chiều cháu hơn khi Bin giống bố như hai giọt nước, cái cảm giác lần đầu tiên được làm mẹ của bà lại ùa về. Bà hạnh phúc và cảm thấy cái trách nhiệm của mình từ nay lớn lắm. Thế nhưng, vì yêu cháu quá nên bà chẳng thấy một điểm cộng nào từ con dâu. Thời gian này, chị phát mệt khi mẹ chồng cứ ra rả hàng ngày câu “mẹ sề này, mẹ sề nọ”.


Khi Bin ra đời, mẹ chồng chị thắc mắc mãi, “Sao cháu tôi nặng có 2,8 cân? Chắc do mẹ ăn hết của con rồi”.


Bình thường không sao, cứ khi nào Bin ốm, mũi dãi lòng thòng là y như rằng cả ngày đó chị nghe mẹ chồng trách móc: “Đúng là mẹ sề, chỉ ăn là giỏi, đẻ lại kém, Bin như vậy là hậu quả của đẻ mổ đây mà”. Chị buồn bực vô cùng: “Mình cũng lo lắng lắm chứ, bà đã không giúp thì chớ lại cứ nói này nói nọ”.


Chị sinh mổ, thời gian đầu ít sữa, bé không chịu ti, nhưng chị biết sữa mẹ tốt cho con, nên chị quyết ép Bin bú mẹ bằng được. Thấy cháu khóc, bà nội chạy lên mắng chị sa sả: “Con chỉ có béo thôi chứ làm gì có sữa. Về nhà được 3 hôm rồi mà chỉ có vài giọt sữa. Cho Bin ăn sữa ngoài đi, con làm mẹ sao ác thế?”. Dù chị không đồng ý, phân tích đủ kiểu, bà vẫn không chịu, nằng nặc pha sữa công thức cho Bin ăn.


Ăn bình dễ, bé chẳng chịu bú mẹ. “Trời không chịu đất, đất phải chịu trời”, từ đó hàng ngày chị hì hục vắt sữa cho con. Cũng chỉ được vài tháng đầu, sữa mẹ cạn nhanh chóng.


Rồi bé ốm liên miên, bà cứ nằng nặc đổ cho chị bảo do chị kém phải đẻ mổ, do chị béo không có sữa mẹ cho Bin uống. Khách đến thăm Bin, chưa ai chê gì bà cũng lôi tuồn tuột các chuyện ra để chê con dâu, vì con dâu chăm con kém nên Bin suốt ngày hắt hơi sổ mũi.


Hàng ngày, bà lại đem chuyện em Cún hàng xóm tăng cân vù vù mà chẳng ốm “phát” nào từ khi đẻ để cho con dâu học tập. Từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, gi gỉ gì gi bà đều thấy con dâu bà chăm cháu “vô lý”. Bà tâm sự: “Tôi ức chế vô cùng khi thằng cháu bé bỏng của tôi bị mẹ nó cho ăn dặm quá muộn, nhà người ta thì 4 tháng ăn rồi mà cháu mình 7 tháng mới chịu ăn. Ăn uống linh tinh, phương pháp ăn dặm của Nhật của nhiếc là phương pháp gì? Hồi xưa bố Bin có phải ăn thế đâu mà giờ vẫn phương phi”.


Thế nên, cứ mỗi lần nhìn con dâu chăm con, bà lại thở dài, bực tức. Chuyện chăm con chăm cháu, ai cũng có lý lẽ riêng của mình, ai cũng muốn cháu mình được tốt nhất, khỏe nhất nhưng vì hai thế hệ khác nhau nên họ càng khó có sự chấp nhận, thông cảm nhau.


Theo Tri Thức Trẻ googletag.display(‘div-gpt-ad-1371105631543-0′);


Bà nội chăm cháu: khóc nhiều hơn cười

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

9 khác biệt "một trời một vực" giữa con đầu và con thứ

Sẽ thật khó để trả lời nếu có ai đó hỏi bạn yêu con nào hơn bởi mỗi đứa trẻ đến bên bạn lại mang tới những trải nghiệm khác nhau hoàn toàn.



Những trải nghiệm đó khác nhau như thế nào? Bạn cùng tham khảo bài viết dưới đây nhé!


1. Mang thai và sinh nở


Con đầu: Khi bạn thông báo bạn mang thai đứa con đầu lòng, tất cả mọi người xung quanh bạn đều vô cùng hào hứng chúc mừng, tặng quà, thăm hỏi. Khi sinh bé, hầu hết mọi bạn bè, họ hàng và người thân đều đến thăm bạn, tặng quà cho bé và hỏi han đủ thứ.


Con thứ: Ồ, mọi người đi đâu cả rồi? Đến lần sinh này, hầu hết mọi người đều cho đó là việc quá bình thường và chỉ chúc mừng qua loa, khiến bạn đôi lúc cảm thấy khá tủi thân đấy!


2. Chụp hình


Con đầu: Chồng bạn liên tục chụp hình bạn ngay cả khi bụng bạn còn chưa lộ rõ, và em bé sau khi sinh tới khi khoảng 2 tuổi luôn được chụp hình đều đặn hàng tuần hay thậm chí hàng ngày để giữ làm kỉ niệm khi con lớn lên.


Con thứ: Hầu như chồng bạn không còn chụp hình bạn nữa, hoặc cho đến tận gần cuối thai kì và hai bạn nghĩ rằng bạn cần phải lưu giữ lại một vài hình ảnh bạn mang bầu để cho bé xem khi lớn lên. Bé cũng ít được chụp hình hơn so với anh/ chị vì bạn đã trở nên bận rộn hơn rất nhiều và chẳng còn thời gian để mà cầm máy chụp hình nữa.




3. Sự quan tâm chăm sóc


Con đầu: Mỗi khi bé khóc vào ban đêm, bạn sẽ vội vàng chạy đến xem bé có vấn đề gì không.


Con thứ: Mỗi khi bé khóc vào ban đêm, bạn sẽ vội vàng chạy đến dỗ bé ngủ tiếp để khỏi ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh/chị bé.


4. Sự sạch sẽ


Con đầu: Mỗi khi bé trớ hay ợ sữa, bạn sẽ thay toàn bộ quần áo của bé dù chỉ bị dính 1 giọt sữa trớ.


Con thứ: Bạn dùng khăn sữa, yếm, giấy ướt hay giấy ăn để lau vết trớ mà khỏi cần phải thay đồ cho bé, sau đó lại cho bé tiếp tục chơi bình thường.


5. Sự phát triển


Con đầu: Kĩ năng vận động được hỗ trợ và khuyến khích tối đa, bạn khen ngợi mọi tiến bộ của bé.


Con thứ: Bạn thậm chí còn mong con từ từ hãy biết đi, bởi bạn hiểu rằng một khi bé đã có thể chạy khắp nhà thì việc quản lý cả 2 đứa trẻ đang chạy lăng xăng cùng một lúc quả là việc vô cùng mệt mỏi đối với bất cứ ai.



6. Sự gần gũi


Con đầu: Bạn muốn ôm ấp bế ẵm bé cả ngày. Bạn có thể thoải mái ôm ấp bé bất cứ lúc nào mình thích.


Con thứ: Bạn muốn ôm ấp bế ẵm bé cả ngày, nhưng bạn còn một đống việc nhà cùng với anh hay chị của bé đang khóc đòi ăn hoặc đang xị mặt ghen tị: mẹ chỉ yêu em  thôi!


7. Hoạt động gia đình


Con đầu: Vào mỗi cuối tuần, cả gia đình lại đi chơi hay đi picnic. Khi chỉ có hai vợ chồng và một em bé, bạn có thật nhiều thời gian và mỗi chuyến đi lại là một trải nghiệm thật tuyệt vời cho cả gia đình.


Con thứ: Phân chia thời gian và trách nhiệm là việc buộc phải làm. Phải có một người chạy theo bé thứ nhất và người còn lại chịu trách nhiệm coi sóc bé thứ hai. Đôi khi một người phải trông cả hai bé để người kia làm việc nhà.


8. Lợi ích của các bé


Con đầu: Bé có được toàn bộ sự quan tâm và chăm sóc của bạn.


Con thứ: Bé được nuôi dạy bằng tất cả những kinh nghiệm quý báu bạn rút ra sau vài năm làm mẹ.


Theo Trí thức trẻ


9 khác biệt "một trời một vực" giữa con đầu và con thứ